Website Nguồn Vui xin chào tất cả các bạn!-Góp ý về Website hay gửi bài xin liên hệ email: trannga02@gmail.com
Rss Feed

Danh mục chính

  • Đang truy cập: 22
  • Hôm nay: 514
  • Tháng hiện tại: 7018
  • Tổng lượt truy cập: 160675
Đây là lời bài hát nổi tiếng kể về một câu chuyện có thật ở Đài Loan diễn ra vào những thập niên 1980, bài hát có tên: “Có ai bán ve chai không?“. Nội dung câu chuyện có thật, xúc-động lòng người như sau:
Một ông lão chân bị khập khiễng sống bằng nghề thu thập vỏ chai, ông bị câm điếc và phải sống đơn độc một mình, cuộc sống khá khốn khổ!

 
Một ngày kia ông nhặt được một em bé bị bỏ rơi trên đường phố. Ông đã ngây-ngất trong niềm vui và nghĩ rằng đó là một món quà mà Thượng-Đế đã ban cho mình!

Ngay lập tức, ông đã đem đứa trẻ về nuôi, thu lượm những vỏ chai rượu rỗng bán đi để lấy tiền mua sữa! Ngày qua ngày, em bé bị bỏ rơi được ông cưu mang và nuôi nấng như vậy!!! Đến năm lên 6 tuổi, em bé đã nhặt một con cún con về nuôi và đặt tên nó là Vượng-Tài!
 

Chú chó nhỏ, ông lão câm điếc và cô bé cùng dựa vào nhau để sống! Tuổi thơ của em lớn lên cùng những vỏ chai rượu xếp chồng lên nhau. ..!!!
Chất giọng bẩm sinh tốt của em đã trở thành máy rao bán cho ông. Cứ mỗi sáng sớm em lại dắt ông lão chống nạng để đi thu lượm, vừa đi em vừa hô lớn: "Có ai bán ve chai không? Có ai bán ve chai không. ..???".
 
Sau này khi lớn lên, cô gái bé-bỏng hôm nào giờ đã có người yêu là một nhà viết nhạc trữ tình. Nhà soạn nhạc này cũng rất nghèo, nhưng rất yêu cô! Anh đã vì cô mà viết rất nhiều bài hát, cũng đối xử với ông lão hết sức tốt. Mỗi lần đến chơi đều giúp ông lão vận chuyển các chai rượu rỗng, cùng trò chuyện với ông bằng cách vẽ tay, chơi cùng con chó…
 
Thế rồi, một ngày cô trở nên nổi tiếng! Cuộc sống hoàn toàn thay đổi, cô tậu nhà mới, xe hơi và được nhiều người theo đuổi… Cô gái vẫn rất yêu chàng trai và hy vọng anh có thể đến sống cùng với mình trong biệt thự, không phải trở lại ngôi nhà ve chai nữa! Bởi vì người Cha vừa câm vừa điếc, khiến cô cảm thấy xấu hổ. ..!!!
 
Nhưng chàng trai không muốn, và vẫn cùng ông lão sống tại căn nhà cũ! Sau đó, cô gái ngày càng bận rộn, danh tiếng cũng ngày càng trở nên lớn hơn, cuộc sống của cô càng ngày bị chi phối bởi nhà quản lý! Ông lão ve chai cảm thấy nhớ con gái nên nài nỉ chàng trai đưa đi gặp con gái! Nhưng còn chưa vào được buổi hoà nhạc, ông đã bị đuổi ra. ..!!!
 
Sau đó, cô gái cảm thấy ông khá phiền phức! Nên đã gửi cho ông một khoản tiền và yêu cầu ông không được làm phiền mình nữa!!! Ông lão nước mắt rưng rưng, lấy tay lau những giọt lệ tràn ra; rồi rời đi mà không cầm lấy một đồng nào của cô. ..!!!
 
Chàng trai lúc này đã không thể chịu được! Tìm đến cô gái để nói chuyện phải trái, nhưng cô không nghe!!! Cũng bởi giờ đây sự chênh lệch đẳng cấp và suy nghĩ của 2 người quá lớn, nên kết cục chỉ có thể chia tay! Về phần ông lão, do quá nhớ thương con gái, nên đã lâm bệnh nặng!!! Chàng trai đã cầu xin cô gái, hy vọng cô có thể trở về thăm ông một lần, nhưng rốt cuộc cô gái vẫn không nghe lời anh. ..!!!
 
Đến lúc này, chàng trai chỉ còn cách hỏi thăm nơi diễn của cô gái và nói lại với ông lão. Ông lão cố gắng hết sức cùng chú chó già đến để nhìn mặt cô lần cuối! Nhưng thật không may, khi đi ngang qua đường một chiếc xe tải không biết từ đâu chạy tới chuẩn bị đâm vào ông lão! Đột nhiên con chó già Vượng Tài nhảy tới và đẩy ông lão ra. Nó đã bị chiếc xe tải đâm chết. ..!!!
 
Chàng trai sau khi biết chuyện đã quyết định viết cho cô bài hát cuối cùng. Anh đã thức suốt mấy đêm để viết. Nhưng do phải đối mặt với một thời gian dài sống trong khó khăn nghèo đói, cộng thêm gánh nặng tư tưởng. Khi thân thể của anh đã sắp không thể chịu được nữa, anh đã viết bài hát này và nhờ người mang đến đưa cho cô gái!
 
Chàng trai sau khi viết xong bài hát, cũng là lúc rời xa trần thế! Khi trong buổi hoà nhạc cô gái miễn cưỡng mở tờ giấy ra, lời bài hát này có đại-ý rằng:
 
     Thật là một giọng nói quen thuộc
     Ở bên tôi suốt bao năm mưa gió.
     Chưa bao giờ cần phải nhớ
     Sẽ không bao giờ quên.
 
     Không có trời, nào có đất
     Không có đất, nào có nhà
     Không có nhà, nào có bạn
     Không có bạn, nào có tôi
 
     Nếu như bạn chưa từng nuôi nấng tôi
     Cho tôi một cuộc sống ấm áp
     Nếu như bạn chưa từng bảo vệ tôi
     Thì số phận tôi sẽ như thế nào !
 
     Chính bạn là người nuôi tôi khôn lớn
     Ở bên tôi khi tôi nói lời đầu tiên
     Chính bạn đã cho tôi một ngôi nhà
     Hãy để tôi và bạn cùng có nó
 
     Mặc dù bạn không thể mở lời
     Nói một lời
     Nhưng càng hiểu rõ hơn về con người thế nhân này
     Đen và trắng, đúng và sai
 
     Mặc dù bạn không thể diễn tả cảm xúc thật của mình
     Nhưng đã phải trả giá
     Đó cuộc sống nhiệt thành
 
     Từ một phương xa gửi đến bạn
     Một giọng nói quen thuộc
 
     Hãy để tôi nhớ đến bạn
     Một tâm hồn hoà ái và từ bi
 
     Khi nào
     Bạn sẽ quay trở lại bên cạnh tôi
     Hãy cùng tôi hát
 
     Có ai bán ve chai không
     Có ai bán ve chai không…

 

Đọc xong lời bài hát, bao nhiêu sự việc quá khứ như vùn vụt trở về: Một đống đầy những chai rỗng, người Cha già câm điếc, vì để mua cho cô một  túi hạt mà khổ sở vất vả, và con chó yêu quý nô đùa vẫy đuôi bên cô…
 
Cô gái đã bật khóc, cuối cùng lương tâm đã quay trở lại, những nỗi khổ, lo lắng, bất an…
 
Cô đã học ngay lời bài hát này. Đến cuối buổi biểu diễn cô đã thông báo với ban nhạc về bài hát cuối cùng này có tên: “Có ai bán ve chai không?“.
 
Cô gái “vong-tình” đã cất lời hát, tất cả khán giả đều cảm thấy bị sốc và họ đều rơi nước mắt! Cô gái đã kể về cuộc đời của mình ngay trên sân khấu, sau đó chạy thật nhanh đến bệnh viện, cô muốn gặp lại người Cha của mình. ..!!!

Khi ông lão nhìn thấy con gái, những dòng nước mắt từ trên má lã chã rơi. Ông lão không nói gì, chỉ mỉm cười với con gái và từ từ nhắm mắt lại… Cô gái khóc nấc từng tiếng không ngừng…
 
Đây là một câu chuyện hoàn toàn có thật. Trong cuộc sống, có thể Cha Mẹ không cho chúng ta được một môi trường thuận lợi và hoàn cảnh vật chất đầy đủ nhất. Nhưng họ đã làm hết sức mình để cho chúng ta được sống và trưởng thành. ..!!! Họ đã dành cho chúng ta những điều tốt đẹp nhất, kể từ lúc mới sinh còn bập bẹ, cho đến khi chập chững đi bộ từng bước, và đến khi trưởng-thành như bây giờ! Họ đã phải dùng cả cuộc đời và tâm huyết dành cho chúng ta. ..!!!
 
Vì vậy, hãy luôn yêu thương và kính trọng Cha Mẹ mình! Bởi vì họ đã nuôi dưỡng chúng ta bằng ân-tình, mà cả đời chúng ta cũng sẽ không bao giờ trả hết được. ..!!!

 

Khuyết danh

Những bài cũ hơn