Website Nguồn Vui xin chào tất cả các bạn!-Góp ý về Website hay gửi bài xin liên hệ email: trannga02@gmail.com
Rss Feed

  • Đang truy cập: 7
  • Hôm nay: 229
  • Tháng hiện tại: 10765
  • Tổng lượt truy cập: 282805

Danh mục chính

Để được Thiên Chúa đong đầy. Suy niệm Tin mừng Chúa nhật 3 Mùa Vọng

Khi tâm hồn chất chứa đầy tự mãn, kiêu căng, tham lam, ích kỷ… thì không thể đón nhận nhiều hồng ân của Chúa.
Để được Thiên Chúa đong đầy
(Suy niệm Tin mừng Gioan (1,19-28) trích đọc vào Chúa nhật 3 mùa Vọng)
 
Một chiếc ly đã đầy tràn thì không thể rót gì thêm vào ly đó được và chẳng ai dại dột rót rượu ngon vào đó.
Một cái thùng đầy cát thì không thể đổ thêm gạo, bắp hay bất cứ thứ gì. Cũng thế, một tâm hồn đầy kiêu căng, tự mãn, tham lam… thì không còn chỗ trống cho Thiên Chúa rót thêm ân sủng vào.
Tin mừng hôm nay mời chúng ta chiêm ngắm một nhân vật quan trọng của mùa Vọng là Gioan Tẩy giả, một con người sẵn sàng trút bỏ mọi tham vọng và hư danh, trở thành như một chiếc ly rỗng không; nhờ đó, ngài đã được Thiên Chúa rót đầy ân phúc.
                                                        
Người đời bị cuốn hút bởi lợi danh và cố làm gia tăng giá trị mình bằng những lớp vỏ, lớp sơn bên ngoài.
Người đời nay tìm cách làm gia tăng giá trị của mình bằng những đồ trang sức đắt giá, bằng xe hơi sang trọng, bằng dinh thự nguy nga...

 

Trong khi đó, Gioan chê bỏ những "lớp vỏ" hào nhoáng của người đời. Ngài chỉ cần cào cào châu chấu trong hoang mạc làm thức ăn; chỉ cần tấm da thú thô sơ làm áo mặc.
Người đời khát khao danh vọng, muốn khoác cho mình nhiều danh hiệu cao sang; còn Gioan thì trái lại, ngài rủ bỏ hết mọi danh hiệu cao quý mà người đời gán cho ngài.
Thời bấy giờ Gioan là người tiếng tăm lỗi lạc. Có luồng dư luận cho rằng ông là Đức Ki-tô, một tước hiệu cao cả đầy vinh dự. Gioan trả lời với các tư tế và các thầy Lê-vi từ Giê-ru-sa-lem rằng ông chẳng phải là Đấng Kitô. Ngài đã không nhận vơ cho mình một danh hiệu rất cao quý.
Thế rồi có dư luận cho rằng Gioan là ngôn sứ Ê-li-a vĩ đại giáng lâm, vì theo kinh thánh thì vị ngôn sứ nầy phải đến trước để dọn đường cho Đấng Cứu Thế; Gioan cũng  từ chối tước hiệu nầy. Thế là ngài lại trút bỏ thêm một vinh dự thứ hai.
Có một số khác nghĩ rằng nếu Gioan không là Đấng Kitô, không là ngôn sứ Ê-li-a, ít nữa thì ông cũng là một vị ngôn sứ cao cả nào đó. Gioan cũng từ khước luôn cả danh hiệu nầy.
Và đang khi nhiều người coi trọng phép rửa của Gioan, đã tuôn đến với ngài đông đảo, xin ngài làm phép rửa cho mình, thì Gioan khiêm tốn nói rằng phép rửa của ngài chỉ là phần chuẩn bị cho một phép rửa khác quan trọng hơn, do một Đấng rất cao cả cử hành mà ngài chẳng đáng cởi quai dép cho Đấng ấy.
Và đang khi danh tiếng của Gioan vang dội,  còn Chúa Giê-su chưa được nhiều người biết đến, thì Gioan đã tự xoá mình đi, để cho Chúa Giê-su được tỏa sáng. Gioan nói: “Đức Giê-su phải nổi bật lên, còn tôi phải lu mờ đi.”
 
Thế là Gioan đã trút bỏ hết mọi vinh dự người ta gán cho mình, chỉ nhận mình là tiếng kêu trong sa mạc hoang vu.
Gioan đã hạ mình xuống, nên đã được Thiên Chúa nâng lên. Gioan đã trút bỏ mọi thứ vinh quang và của cải, trở thành trần trụi rỗng không, như một chiếc bình trống rỗng, nên Thiên Chúa đã đổ đầy ân sủng cho ngài. Nhờ đó, Gioan trở nên vị ngôn sứ rất cao cả. Chính Chúa Giê-su đã xác nhận sự cao cả của Gioan. "Tôi nói thật với anh em: trong số phàm nhân đã lọt lòng mẹ, chưa từng có ai cao trọng hơn ông Gio-an Tẩy giả (Mt 11, 11)
         
Gioan đã tự xoá mình đi nhưng ngài đã sáng bừng lên như một ngôi sao trên bầu trời Hội thánh. Gioan luôn hạ mình xuống nhưng Giáo hội vẫn hằng ngưỡng mộ ngài suốt dòng thời gian. Cuộc đời khiêm hạ của thánh nhân mãi mãi là tấm gương sáng ngời cho bao thế hệ nối tiếp. 
 
Lạy Chúa Giê-su,
Khi tâm hồn chất chứa đầy tự mãn, kiêu căng, tham lam, ích kỷ… thì không thể đón nhận nhiều hồng ân của Chúa.
Xin thương giúp chúng con có đủ nghị lực và quyết tâm trút bỏ những thứ cặn bã đáng ghét này đi cho tâm hồn được trong sáng và rỗng không.
Nhờ đó, chúng con mới trở thành ống sáo rỗng để Chúa tấu lên những khúc hoan ca.
Nhờ đó, chúng con mới trở nên một chiếc ly, chiếc bình trống không để cho Chúa rót đầy tình yêu và ân sủng.
 
Linh mục Inhaxiô Trần Ngà
 
  
Tin Mừng Gioan 1, 19-28
19Và đây là lời chứng của ông Gio-an, khi người Do-thái từ Giê-ru-sa-lem cử một số tư tế và mấy thầy Lê-vi đến hỏi ông : "Ông là ai ?"   20Ông tuyên bố thẳng thắn, ông tuyên bố rằng : "Tôi không phải là Đấng Ki-tô."   21Họ lại hỏi ông : "Vậy thì thế nào ? Ông có phải là ông Ê-li-a không?" Ông nói : "Không phải." - "Ông có phải là vị ngôn sứ chăng ?" Ông đáp: "Không."   22Họ liền nói với ông : "Thế ông là ai, để chúng tôi còn trả lời cho những người đã cử chúng tôi đến ? Ông nói gì về chính ông ?"   23Ông nói: Tôi là tiếng người hô trong hoang địa : Hãy sửa đường cho thẳng để Đức Chúa đi, như ngôn sứ I-sai-a đã nói.   24Trong nhóm được cử đi, có mấy người thuộc phái Pha-ri-sêu.   25Họ hỏi ông : "Vậy tại sao ông làm phép rửa, nếu ông không phải là Đấng Ki-tô, cũng không phải là ông Ê-li-a hay vị ngôn sứ ?"   26Ông Gio-an trả lời : "Tôi đây làm phép rửa trong nước. Nhưng có một vị đang ở giữa các ông mà các ông không biết.   27Người sẽ đến sau tôi và tôi không đáng cởi quai dép cho Người."   28Các việc đó đã xảy ra tại Bê-ta-ni-a, bên kia sông Gio-đan, nơi ông Gio-an làm phép rửa.
 
 

 

Tác giả bài viết: Linh mục Inhaxiô Trần Ngà